Image and video hosting by TinyPic
story_for_us
read my profile
sign my guestbook

Visit story_for_us's Xanga Site!

Name: JT


Message: message me


Member Since: 6/13/2006

SubscriptionsSites I Read

Posting Calendar

|<< oldest | newest >>|
view all weblog archives

Get Involved!

Suggest a link

Recommend to friend

Create a site


Friday, September 29, 2006

Núi Xanh Can Đảm

Tháng mười hai được phân chia gọn ghẽ. Các ô kéo chồng chất đầy ắp công việc còn lại của năm. Tuy nhiên, bản hoạch định bị phá vỡ khi đích thân tôi phải bay sang công tác bên trụ sở tập đoàn, từ đó lại đi tiếp đến nhiều thành phố. Tôi 27 tuổi, hiện đang làm văn phòng đại diện cho một tập đoàn thiết kế khá lớn khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Những chuyến đi căng thẳng đã quá quen thuộc. Cảm giác chai sạn. Tuy nhiên, lần này, linh cảm bất thường mơ hồ xâm chiếm.

Gần cuối đợt công tác, viện thiết kế mời tôi đi dự khán buổi chấm thi học kỳ cho các sinh viên khoa Tạo mẫu năm cuối tại thành phố S. Thoạt tiên, tôi từ chối. Tuy nhiên Jenny, nhân viên phụ trách khu vực đào tạo đoan chắc tôi sẽ hứng thú. Buổi chấm thi tiến hành như một dạ tiệc thời trang. Cô nở nụ cười thuyết phục: “Trong số sinh viên thực hiện bộ sưu tập, có một người Việt. Cô ta là nhân vật mê hoặc…”. Tôi bật cười. Làm việc với dân ngoại quốc lâu năm, tôi quen cái cách sử dụng từ ngữ đôi khi thái quá. Nhưng đánh giá một nữ sinh viên quèn là “mê hoặc” thì thật kỳ dị. Nếu Jenny biết tôi chán ngấy mọi cuộc tụ tập và phô trương thời trang hời hợt ra sao thì hẳn cô sẽ không kèo . Câu chuyện mau chóng chìm vào quên lãng.

Tối thứ bảy thảnh thơi, khi tôi chuẩn bị gọi taxi lao đến một Hard Rock Café nghe nhạc và uống thâu đêm để xả hơi thì chuông điện thoại vang lên. Jenny cho biết sẽ đến cổng khách sạn đón tôi tới dạ tiệc. Tôi đành nhượng bộ bằng cách chọn chiếc cravat hiệu Cavalli. Dạ tiệc trên tầng 25 một tòa cao ốc. Gian sảnh rộng đựng đầy ánh đèn pha lê dịu ngọt. Tôi nhập vào đám người quen đến từ văn phòng đại diện tập đoàn đóng tại mấy nước Châu Á. Jenny chuyển cho tôi ly cocktail. Các mẩu chuyện khôi hài. Vài chiêu thức làm ăn khôn ngoan. Âm nhạc. Cảm giác phấn khích… Tôi lại tan vào những kẻ giống hệt tôi, ngạo mạn và vững tin. Có một đám ồn ào nhỏ bên ngoài sảnh. Cô gái nào đó không mang giày đúng lễ phục. Mọi việc rồi cũng ổn. Nhiều chấm đen vô nghĩa trôi qua. Các cô cậu sinh viên da trắng, nâu hoặc vàng. Đám người mẫu gầy sắt, chỉ uống mà không ăn, ánh nhìn lơ mơ. Bất chợt, một cái chấm ngừng giữa dòng chảy, ngoảnh nhìn về tôi. Khoảnh khắc chớp nhoáng. Tôi chết sững. Cái chấm tức khắc trôi đi, lẫn vào đám đông rầm rì. Tôi hớp một chút Glasshopper. Có thể chỉ là ảo giác. Show thời trang nối tiếp ngay sau dạ tiệc. Tôi ngồi hàng ghế đầu, cảm giác bồn chồn đeo bám. Nhạc nền ColdPlay khiến không khí phòng căng như một cánh buồm. Gần cuối chương trình, vang lên cái tên nghe có vẻ Việt Nam. Cánh sinh viên hét lên họ của cô gái này. Tôi ngước nhìn chăm chú. Bộ sưu tập với những trang phục thiết kế theo khối hình học, đơn giản tuyệt đối. Đơn giản đến bàng hoàng. Màu xám khói, trắng mờ, xanh lơ. Rải rác những cánh đào hồng nhạt. Mỏng manh, nhưng tỏa sáng. Hệt như các ngọn đèn lồng tự dịch chuyển. Mũi tên trong ký ức nổi lên rõ hơn. Nhưng tôi vẫn không thể nắm bắt chuỗi tín hiệu này sẽ dẫn đến đâu. Vào thang máy, Jenny không ngớt trầm trồ về bộ sưu tập cuối cùng, giành điểm cao nhất. Tôi lơ đãng, thầm mong một lần nữa bắt gặp ảo giác lờ mờ quen thuộc..

Giữa đám đông dưới chân cao ốc, tôi đợi Jenny đánh xe đến. Những sinh viên thiết kế ăn mặc độc đáo không chê vào đâu được. Họ đi thành nhóm hoặc từng đôi, xếp hành chờ taxi. Gió thổi vào vịnh biển lồng lộng. Nhiều đôi nam nữ hôn nhau. Một cặp đồng tính thì thầm, mỉm cười âu yếm. Cảm giác ai đó nhìn tôi từ phía sau. Một cô gái dựa vào tường đá hoa cương. Váy đen hở vai xếp thành nếp thanh nhã ngắn ngang đầu gối. Bên dưới đôi chân mảnh khảnh là đôi bata olive bạc màu. Mái tóc ngắn rối tung, ánh nâu. Đôi mắt rộng lơ đãng, theo đuổi ý nghĩ sâu thẳm bên trong. Tôi đứng sững. Sự ngẫu nhiên kỳ lạ. Chính là San. Không, tôi không nhầm lẫn nữa. Cánh vai gầy guộc đầy thương cảm ấy. Đôi tay, cách ôm ghi trước ngực bìa đựng bản vẽ ấy…

Tôi lảo đảo tiến về San. Lúc này, cô đã nhận ra tôi.Quay ngoắt lại, San rảo nhanh. Rồi cô như bắt đầu chạy. Mắt bám chặt lấy mớ tóc nhấp nhô giữa đám đông, tôi guồng chân bước vội. “San!” - Tôi kêu lên, giọng lạc đi. Vài kẻ đi bộ trên vỉa hè tò mò dõi theo. Tôi mặc kệ. San đã bước vào một trung tâm thương mại. Tôi chen bật những người cản lối. Ngay giữa trung tâm là đường dẫn xuống Metro. Tôi đuổi theo cô qua các thang bậc, chạy như điên qua elevator. Trán tôi ướt đẫm, căng thẳng. San vẫn không chịu dừng bước. Ngay cả lúc áp thẻ đi tàu thẳng vào máy đọc thao tác chính xác trong hoảng hốt của cô cũng thật đáng sợ. Tôi chỉ còn cách cô có vài met. Đoàn tàu lướt êm ru. San bước lên sau cùng. Cửa trượt đóng lại. Không kịp. Tôi buông thõng tay, nhìn theo. Cô gái áp trán vào lớp cửa kính. Đôi mắt rộng phủ mờ hơi nước là điều cuối cùng tôi còn nhìn thấy. Đôi mắt của cô gái bốn năm trước tôi đã yêu, đã đánh mất, rồi thất lạc dấu tích trong nỗi day dứt đau đớn.

Cánh Cung

“San!” – Tiếng Hải gọi vang sau lưng tôi. Giây phút tôi đợi từ rất lâu. Bốn năm dài dằng dặc. Thế giới biến đổi đến nỗi khó hình dung. Tôi biết khi nhìn thấy tôi trong buổi dạ tiệc, Hải sẽ không thể nhận ra. Anh duy lý. Anh không bao giờ tin vào sự ngẫu nhiên. Sự tình cờ may mắn quá hiếm hoi trong cuộc sống này. Nhưng tôi tin, nếu mình hành động, lao vào chiến đấu, theo đuổi đến cùng từng nấc thang vạch ra, tôi sẽ chạm vào điều mong muốn… Thế nhưng khi giây phút mà hàng ngàn lần mơ ước diễn ra, tôi lại bỏ chạy. Hệt như tôi đã từng tháo chạy khi còn là cô nhóc.

Bốn năm trước, lúc còn học trong nước, tôi nộp đơn cho chỗ làm bán thời gian tại một công ty thiết kế uy tín, kiếm tiền đi học và tích cóp kinh nghiệm. Một con nhóc nghèo khổ, học năm nhất, tôi chỉ được nhận làm họa viên ngoài giờ. Tôi làm việc dưới sự theo dõi của Hải. Hơn tôi năm tuổi, là creative director, anh ta hoàn toàn thuộc về một đẳng cấp khác, một thế giới khác. Tôi vừa kính nể, vừa sợ hãi người phụ trách của mình. Khoảng cách rộng lớn giữa anh ta và tôi. Việc tôi mới 18 tuổi, việc tôi nhận đồng lương rất thấp ở công ty, không nằm trong quan tâm của anh. Tôi làm bán sống bán chết. Rảnh lúc nào, tôi vào net, lục tìm thông tin bổ trợ tay nghề non kém . Ngoài giờ học, tôi lao đến công ty, làm việc điên cuồng. Bất kể đói khát. Bất kể trễ muộn. Tôi gầy rộc đi. Một buổi sáng mùa đông, tôi soi mình trong gương, tôi tự hỏi điều gì khiến tôi dốc sức điên cuồng đến thế. Giữa các biện minh lộn xộn, đột nhiên, tôi hình dung ánh nhìn Hải. Đôi mắt nâu sáng, nheo nheo sau gọng kính trắng. Nụ cười nửa chế nhạo, nửa khích lệ. Tôi đứng im, nắm chặt tay vào chậu rửa mặt. Choáng váng. Thật lạ thường khi nhận ra mình đang yêu. Yêu một người hoàn toàn nằm ngoài tầm với. Hệt như tôi ủ trong tay một que lửa diêm. Khoảng ấm mơ mộng nhỏ xíu. Nhưng bao quanh tôi vẫn là không gian lạnh lẽo và tái xám của mùa đông, của thực tế không thể lẩn tránh…

Tình yêu trốn kỹ trong tôi, chẳng hề được sưởi ấm dưới ánh nắng hy vọng. Điều duy nhất an ủi là cuối năm, công ty nhận nhiều hợp đồng. Các buổi tối, tôi làm việc cùng Hải. Phòng thiết kế tĩnh lặng. Giật mình ngước lên, tôi bắt gặp ánh mắt của anh nhìn tôi chăm chú. Thi thoảng giải lao, chúng tôi café để tỉnh táo. Hải gợi chuyện cho tôi nói. Những mẫu chuyện lặt vặt. Anh bật cười. Tôi thích ngồi trên cửa sổ. Thật khoan khoái khi được duỗi nhẹ ngón tay rã rời đã hàng giờ lướt trước bàn phím. Động tác nhỏ xíu không lọt quá mắt Hải. Bàn tay anh đặt nhẹ lên tay tôi. Hơi ấm gần gũi. Sự thấu hiểu đượm an ủi. Hoảng hốt, tôi rụt tay lại, nhảy khỏi bệ cửa, cắm đầu váo bản thiết kế còn dang dở. Đợt ấy, hãng kinh doanh đồ nội thất đặt hàng thiết kế bộ sưu tập đèn cao cấp. Ý tưởng các hình khối tỏa sáng làm tôi say mê. Mặc dù không phải là designer, tôi vẫn phấn khích lạ lùng. Tôi tự ý thêm vào chi tiết những cánh hoa đào trên góc đèn, một động tác cấm kỵ với họa viên. Nhưng Hải đã nhìn thấy. Tôi sợ điếng người. Thật lạ lùng. Hải im bặt. Anh cúi xuống nhìn tôi thật gần. Ánh mắt nâu như mặt hồ sâu thẳm. Hơi thở ấm, run rẩy. Tôi chờ đợi, rất lâu. Nhưng không gì hơn…Khuya, lần qua các bậc thang trở về căn phòng trọ nghèo khổ, tôi mím chặt môi. Mắt mở to nhìn xuyên bóng tối, đau rát.

Nghỉ làm vài ngày vì kiệt sức, rồi tôi cũng quay trở về phòng thiết kế. Tôi còn nhớ, khi ấy sáu giờ. Tôi đứng ngoài cánh cửa khép hờ. Bên trong vẳng ra tiếng nói chuyện. Gần như tranh cãi. Giọng của Hải và cô gái hay đến văn phòng tìm anh.

- Anh ở đây cùng cô ta suốt các buổi tối. Anh nghĩ mối quan hệ tương xứng ư?

- Em đừng nghĩ vậy! Hải nói khẽ - San làm part-time. Đâu có gì bất thường.

- Anh nói thật đi, anh yêu con ngốc nghèo hèn và chẳng có gì trong tay ư?

Quãng im lặng bất tận. Tôi ngạt thở. Cuối cùng, tiếng Hải cất lên điềm tĩnh:

- Không! San mới chỉ là một cô bé. Em nói đúng, cô bé ấy ngây thơ, kiến thức non yếu, hoàn toàn thiếu kinh nghiệm. Nhưng…

Tôi choáng váng va đầu vào cánh cửa. Người bên trong chạy ra. Hải gọi tên tôi. Nhưng tôi đã lao đi như một mũi tên bắn khỏi cánh cung thẳng căng và cay đắng.

Tôi ốm một trận dữ dội. Khi tỉnh lại, tôi lao vào học như điên, cả ngoại ngữ, đồ họa và kỹ xảo vi tính. Tôi không đi làm nữa. Cuối năm đó, Hải về làm cho một tập đoàn thiết kế nổi tiếng. Tôi tham dự một đợt thi căng thẳng, giành học bổng du học toàn phần. Nơi đến của tôi là học viện thiết kế nổi tiếng Châu Á Thái Bình Dương, thuộc tập đòan mà giờ đây Hải làm việc.

Cửa sổ lạnh

Việc di chuyển liên tục giữa các thành phố khiến ấn tượng không gian dần dần tan biến. Đường phố rộng rãi và dài. Những làn xe chạy theo chiều bên trái di chuyển có xu hướng đồng nhất. Tuy nhiên, tôi dần dần nhận ra phía sau sự vận hành dễ dàng, người ta đang tự biến mình thành những cỗ máy hoặc vô cảm, hoặc đang căng thẳng chịu đựng lẫn nhau. Thật kinh khủng khi tôi cũng trở nên chẳng khác gì bọn họ. Điểm mấu chốt cuối cùng để tôi bám vào, không biến thành một cỗ máy vô cảm, đó là một tình yêu sâu kín. Sau bao nhiêu biến cố, những cuộc kết nối không lưu dấu trong ký ức, các mối tình chói lòa và chóng vánh, cuối cùng nỗi nhớ trong tôi luôn hướng về San. Sâu sắc và bền bỉ. Thật lạ lùng, San không hẳn xinh đẹp, không sắc sảo. Thời gian làm việc cùng nhau, cô cũng chỉ là một sinh viên vụng về, thiếu kinh nghiệm. Thế nhưng, San thuộc trong số ít hiếm hoi những người có khả năng tự tỏa sáng, tự thay đổi. Trong tâm trí tôi, cô tựa như một ngọn đèn kiêu hãnh bé bỏng mà người ta ao ước được ủ trong tay, đốm lửa lấp lánh khiến người ta phải ngoảnh về tìm kiếm trong những ô cửa sổ mùa đông. Thất lạc San, tôi mới nhận ra tôi cần thiết và yêu quý cô siết bao. Người ta cần gì trong cuộc sống đời thường này nhỉ? Bao nhiêu thứ có thể đo đếm, gọi tên. Nhưng, sau tất cả, rồi người ta sẽ ước ao được soi vào một đôi mắt sáng trong, lắng nghe nhịp đập chân thành của trái tim biết yêu thật sự. Tôi từng sai lầm. Chính vì vậy, giờ đây tôi cần phải tìm lại điều quý giá đã đánh mất. Cho dù có phải lộn trái cả thế giới này như một chiếc găng tay…

Với sự trợ giúp nhiệt tình có pha chút tò mò của Jenny, tôi có trong tay thời gian biểu học tập, email và chỗ ở của San trong Campus. Tôi còn tìm được vài địa chỉ , nơi cô làm thêm sau giờ học. Chẳng ai đoán biết chính xác lý do cuộc tìm kiếm của tôi. Jenny khoái trá vì rốt cuộc, tôi phải thừa nhận sự chính xác của từ “mê hoặc” mà cô ta sử dụng. Nở nụ cười với hàm răng trắng bóng, Jenny kể về những ấn tượng San gây nên: “Tôi thích cách suy nghĩ của cô ta. Luôn luôn theo đuổi một ý tưởng lớn hơn, khó nắm bắt hơn. Giá như tôi biết được điều bí mật nào thôi thúc cô gái nhỏ ấy không bao giờ biết dừng lại…” Tôi úp hai tay lên mắt. Hơi thở trong lồng ngực thắt lại.

Tôi không sao gặp được San. Cô biến mất, cố ý. Thời gian về nước gần kề. Tôi lao đến hết thảy những nơi khá dĩ gặp được cô gái yêu quý. Tôi gửi email. Tôi cài tin nhắn trên cửa phòng nơi cô ở. Tôi dốc sạch lòng mình, không ngượng ngùng hay dè dặt nữa. Chẳng có hồi đáp. Chưa bao giờ tôi thất vọng và chua xót như lúc này.

Bay về phía Đông...

Tôi đọc email và những bức thư Hải gửi tới. Anh yêu tôi. Bí mật được bộc lộ. Giản dị mà khiến tôi rung động trong từng ngóc ngách thịt da. Tôi ứa nước mắt. Hàng trăm lần, không, hàng ngàn lần tôi đã tưởng tượng được nghe anh thì thầm như thế. Mơ ước mãnh liệt đến nỗi ngày đông buốt giá, khi bạn bè bỏ giờ học cuộn tròn trong phòng, tôi vẫn thay quần áo đi đến xưởng thiết kế. Đêm khuya, khi cơ thể mệt mỏi rã rời, tôi đủ sức ngồi trước bản vẽ , theo đuổi ý tưởng đẹp đẽ vừa thoáng qua. Thời gian rảnh, tôi làm thêm ở các quán ăn. Ngón tay đầy vết chai. Mái tóc dài mượt không thể chăm sóc đành cắt ngắn. Đồng môn nhận xét tôi có động lực học hành và làm việc ghê gớm vì tôi nghèo, dựa vào học bổng, chẳng nhận hỗ trợ nào từ gia đình. Họ chính xác. Nhưng sâu thẳm, làm sao họ đoán biết sức mạnh vượt qua tất cả áp lực chính là tình yêu. Tôi biết sẽ một ngày Hải đến tham dự show diễn cuối năm. Tôi nhìn thấy viễn cảnh gặp lại anh, như một đồng nghiệp giỏi.. Thay vì chết cóng trong mặc cảm yếu ớt, sợ hãi, tôi lần mò đi, từng bước. Chỉ một điều duy nhất tôi không thể tính toán trọn vẹn. Dự Show diễn vừa rồi, lần đầu tiên tôi sắm một bộ trang phục dạ hội. Nhưng tôi không thể mua đôi giày cao gót đồng bộ. Tôi dành dụm tiền mua vé máy bay. Càng gần mùa xuân, nỗi nhớ quê trong tôi càng lớn lên, day dứt.

Tôi thuộc nhóm hành khách lên máy bay đầu tiên. Chỗ ngồi sát ô kính tròn. Chuyến bay về Việt Nam kéo dài trong 8 tiếng. Tiếng động cơ rầm rì. Một người khách đi muộn ngồi vào ghế trống bên cạnh “Anh ngồi cùng em được không, San?”. Tôi ngoảnh lại. Hải. Ánh mắt bao phủ quanh tôi, đợi chờ, trìu mến…

Đêm, nhiệt độ trong khoang lạnh hẳn. Hải nhấc lên tay vịn ngăn cách giữa hai chiếc ghế. Tôi nép sát vào anh, cùng đắp chung tấm chăn mỏng. Cả hai không sao chợp mắt. Tim đập nhanh trong lồng ngực. Những ngón tay tìm lại được nhau, đan cài. Gần sáng, tiếng cơ trưởng trên loa thông báo đang bay về hướng đông. Chỉ một giờ nữa, tôi sẽ nhìn thấy dòng Sông Đỏ. Những dải đồng xanh lấm tấm hoa đào. Áp mắt vào vai anh, tôi lặng lẽ khóc. Hải vuốt ve tóc tôi, thì thào: “Ngọn núi xanh can đảm, anh yêu em biết bao”.


BIẾT CHẾT LIỀN


Anh với em thực sự gần gũi trên Yahoo Messenger vào khoảng 11 h đêm trở đi. Giờ đó anh và em hay online. Bình của em giờ đó chắc đã lăn quay ra ngủ rồi và Bình cũng không phải là người thích chat chít. Chỉ có anh và em. Chẳng biết có phải không nhưng qua chát em thực sự là em hơn, em nói được nhiều hơn những tâm sự của em. Kể cả những tâm sự sâu kín nhất trong em. Anh trong YM cũng vậy. Rất khác. Anh trên YM là một người nồng nhiệt, hóm hỉnh, thông minh và cũng tràn đầy khát vọng. Có! cả sự tinh tế, sâu sắc và đôi khi rất tinh quái nhưng điều đó, em không thấy ở anh ngoài đời. Có phải vì anh dấu mình kỹ hay vì em và anh gặp nhau luôn có mặt Bình. Biết chết liền!

Anh là bạn thân của Bình. Hai người chơi với nhau từ hồi học phổ thông. Có thể coi là rất gắn bó. Anh hiểu Bình hơn em hiểu Bình nhiều và anh vẫn thường dùng sự hiểu biết của anh về Bình để khiến em tha thứ cho những điều Bình đã làm sai. Hay vì em tin anh mà đã tha thứ cho Bình? Biết chết liền
Em với Bình yêu nhau được 2 năm, em cũng đã quen anh được 2 năm. Rất nhiều cuộc đi chơi, Bình rủ anh theo. Hoặc có những cuộc đi chơi xa cùng cả anh với Bình. Ba người thôi. Cứ như gia đình Táo Quân vậy. Nhưng anh luôn tạo một khoảng cách với em. Đôi khi, nó bằng cả sự vô tâm. Anh cố tỏ ra thờ ơ với em. Đôi lần, Bình không thể đến đón em, Bình vẫn nhờ anh đến đón. Em nhớ, những lần anh đến đón, trông anh khác lắm. Khác hẳn với những gì em gặp anh khi có Bình. Em cũng lờ mờ cảm nhận được rằng anh cũng có tình cảm với em. Lờ mờ thôi! một chút nhạy cảm của phụ nữ. Nhưng em cũng chỉ nghĩ rằng, có thể, vì em là bạn gái của bạn thân anh, nên anh đối xử tốt như thế. Em cũng đã đấu tranh tư tưởng để không nghĩ là anh có tình cảm đặc biệt với em. Anh còn nhớ lần em đề nghị anh làm anh trai em không? Lần đó, em đề nghị mà cứ lo lo rằng anh sẽ nhận. Em chẳng biết, em thực sự không biết em đang muốn gì nữa. May mà anh từ chối. Anh đùa:
- Nếu anh là anh trai em, anh sẽ không cho phép em yêu thằng bạn củ chuối của anh mất.
- Tại sao?
- Vì anh thân nó, anh hiểu nó. Em có bao giờ thấy hai thằng bạn thân với nhau mà giới thiệu em gái mình cho nhau không?
- Nhưng... tức là anh Bình có cái gì không tốt mà anh đang dấu em phải không?
- Không phải! Không có đâu - anh lúng túng, cuống cuồng giải thích - Bình là thằng con trai ổn nhất mà anh biết đấy! Nó ...
Em phá nên cười. Em biết chứ! em chỉ đùa anh thôi. Em biết về Bình cũng không ít đâu, em hiểu Bình là mẫu con trai khiến nhiều cô gái thèm thuồng. Bình có những điều mà bất cứ một cô gái nào cũng mong muốn được làm bạn gái. Bình không đẹp trai như dạng các công tử bột dạng Wonbin hay Bi Rain mà đẹp kiểu đàn ông. Hàm râu quai nón xanh mờ, khuôn mặt vuông cứng cỏi, đôi mắt sáng quắc như soi thấu tim gan người đối diện, nụ cười khiến người được nhận luôn có cảm giác an toàn. An toàn vì cảm thấy được trở che, cảm thấy không có gì dấu diếm. Cao 1m82. Bình trông giống như một vị tướng quân hơn là một kỹ sư Điện tử - Viễn thông. Thô ráp nhưng không khiến người khác nghĩ là thô lỗ. Ở Bình, người ta thấy sự chân thành, thẳng thắn và cũng rất đáng tin. Làm bạn với Bình những điều ấy sẽ thấy rõ ràng hơn. Nhưng khi yêu, có cái còn và cũng có cái mất. Đôi mắt sáng quắc như soi thấu tim gan người đối diện chỉ là hình thức vì Bình chưa bao giờ hiểu rõ em, chưa bao giờ đi sâu được vào cái hộp kín trong em. Không phải em ngăn cản mà là em không thể tự mở cái hộp ấy được. Bình phải là người tự mở nó. Nhưng Bình đã không làm được. Hay chính xác, Bình không bao giờ biết điều đó. Đôi khi, Bình khiến em có cảm giác như Bình hời hợt. Hay cái thói quen ngủ từ 22h30 của Bình. Như một cái máy. Bình ngủ từ 22h30 và chỉ dậy đúng vào 6h sáng. Em nghĩ vì Bình là dân kỹ thuật nên như vậy. Nhưng cũng chỉ là bao biện. Đi chơi thế nào cũng phải về đến nhà em trước 22h để 30 phút Bình về nhà Bình tắm rửa rồi đi ngủ. Bất kể đó là ngày gì, sinh nhật Bình hay sinh nhật em. Những điều đó chỉ là những vụn vặt, cái lớn hơn là Bình chẳng bao giờ muốn phấn đấu làm một cái gì đó hơn mức hiện tại. Bình thỏa mãn với công việc hiện tại. Đúng! Với mức lương 500 USD/tháng, biết bao người mơ ước có được thì tại sao Bình phải mơ ước nhiều hơn nữa? Anh đã bao biện cho Bình như vậy. Nhưng với em, vấn đề không phải là mức lương mà là chí tiến thủ. Nếu ai đó biết, Bình vào cơ quan này là do có bố làm trên Bộ thì hẳn sẽ hiểu những điều em đang bức xúc. Cũng có thể do Bình được nhiều thứ mà không phải cố công chinh phục nên Bình sớm thỏa mãn chăng? Có thể! Nhưng ngay với em. Em yêu Bình ban đầu cũng như mọi cô gái khác. Tức là một người con trai đến tỏ tình với mình, mình thấy anh ta cũng được được (ngày ấy em thấy Bình... quá được) và gật đầu. Buồn cười, hai năm trước, em mới 20 tuổi, em vẫn còn nghĩ rằng tình yêu tức là thấy được được thì yêu. Rồi yêu đến hai năm thì thành thói quen quá rồi chẳng muốn thay đổi nữa. Nhưng cũng bắt đầu từ khi chát với anh, chừng chưa đầy 1 năm trước, em bắt đầu bị cuốn theo những câu chuyện của anh. Không, phải nói là nóng lên mới đúng. Thực ra lại phải nói rằng, trước đó, em và anh cũng đã add nick và thình thoảng chát vài câu kiểu "Chào em! Có gì vui không?" hay "Chào anh! Dạo này anh thế nào?" một cách xã giao và không nhiều tình cảm. Những câu chuyện vẫn chỉ xoay quanh Bình là chủ yếu. Mà cũng chỉ là những chuyện vui vẻ, thông thường. Cho đến khi em và Bình cãi nhau. Trận cãi nhau đó rất lớn. Vì khi đó, Bình có cơ hội làm việc cho một công ty lớn, nhưng Bình đã không theo. Em nổi "ba máu sáu cơn" lên hỏi. Bình chỉ nhăn mặt: "Làm đây cũng được rồi. Sang đó chẳng quen biết ai bị out lúc nào không hay". Bình lười biếng hay vì em quá kỳ vọng? Lần đó, em bức xúc quá mà tâm sự với anh. Anh nói gì nhỉ? À phải rồi, anh bảo: mỗi người đều có một mơ ước, một mong muốn. Với Bình, Bình là kẻ ham vui. Anh chỉ muốn làm việc vừa phải để thời gian hưởng thụ cuộc sống. Không thể đòi hỏi một người thích ăn phở một cách nhâm nhi chuyển qua ăn cơm vội vã. Em không đồng ý với cách bao biện ấy. Mình đã chát đến sáng. Và cuối cùng, anh đã chịu thua. Nhưng em cũng nguôi giận Bình vì... anh. Cũng sau lần đó, anh đã nhìn em rất khác. Em cảm được điều đó. Rõ lắm! Rõ như cái cách anh lắng nghe em hơn trong mỗi lần đi cafe chung của cả ba đứa. Về sau anh nói: Trước lần chát ấy, anh chỉ nghĩ đơn giản em cũng giống tất cả các cô gái khác. Chính xác là như người bạn gái cũ của Bình. Nên anh nói thật, anh cũng chẳng mặn mà lắm. Nhưng sau lần đó, anh mới nhận ra em quái thai hơn anh nghĩ. Bạn gái cũ của Bình, em biết. Cô ấy nhàn nhạt và thích Bình như em đã từng thích Bình. Sau khi hai người yêu nhau được nửa tháng, cô nàng đi du học nhưng thực chất là sang bên đó lấy chồng. Cô ấy chỉ muốn lấy chồng tây vì giấc mơ làm Việt Kiều. Nhàn nhạt và cũng chỉ muốn sống sung sướng. Bình đợt ấy cũng chẳng đau đớn nhiều vì quanh Bình còn có biết bao cô gái khác. Và Bình cưa em. Em đổ. Chẳng phải vì con SH Bình đang đi hay ngôi nhà 5 tầng hoành tráng trên phố lớn. Em yêu Bình cũng chỉ vì Bình đường được. Bon chen tí với cuộc sống. Nhưng càng về sau, em càng cảm thấy bất ổn. Nhưng bất ổn ấy chẳng đủ để em chia tay vì thật sự, Bình cũng rất yêu em. Bình tốt. Đúng! Tốt! Chẳng có lý do gì để chia tay cả. Tuần bẩy ngày vẫn đủ bẩy ngày qua đón em. Vài lần, Bình bảo em học xong rồi cưới. Nhưng em chẳng quyết định điều gì. Cũng chẳng phải vì còn muốn tìm cơ hội nào khác nhưng nếu cưới, em cũng chẳng quyết được. Thấy bất an. Nhưng bất an nhỏ lẻ và vụn vặt. Những bất an không đủ để thắng được thói quen. Anh đã từng có lần gọi tên điều đó là gì nhỉ? Ừ phải rồi, là sự ngại thay đổi, là bệnh người già. Em chưa già nhưng cũng chẳng còn sôi nổi để thay đổi một điều gì cả. Có vẻ, em bị nhiễm sự ù lỳ của Bình. Yêu Bình, em với Bình hầu như ngày nào cũng gặp nhau, dù chỉ đến 10h tối. Nhưng cũng đủ để em bị... hài lòng dần. Hài lòng với tất những bất ổn. Tựa như chỉ cần ăn được, ngủ được, thở được là đủ. Chẳng còn nhu cầu gì cả. Thậm chí, dần dần, em thấy mình thành con robot được lập trình. Đôi khi, gặp lại mấy người bạn cũ, thấy họ vẫn hừng hực sống, đốt mình để cháy, em lại giật mình. Cũng đôi làn vùng lên, sống khác đi để phá vỡ sự đơn điệu, nhàn chán. Nhưng rồi, đi với Bình, em lại dần dần nguội lạnh đi. Bạn bè của em lâu rồi em chẳng gặp ai nhiều nữa. Vì ngày nào cũng đi với Bình. Lại thêm công việc của em. Em đang bán hàng. Một cửa hàng quần áo tơ tằm cho khách nước ngoài là chủ yếu. Cũng chẳng nhiều khách nên công việc cũng nhàn nhã. Ngày lại ngày, em đứng bán hàng. Hết việc thì ngồi đọc mấy cuốn sách vớ được đâu đó. Cũng chẳng ham hố. Cho đến khi chát với anh. Anh bắt đầu nói với em nhiều hơn những câu chuyện về anh, về cuộc sống của anh. Ban đầu, em đóng vai người xem. Em nhìn cuộc sống qua góc nhìn của anh. Thấy nó sinh động làm sao. Thấy nó cuồn cuộn sống. Và em bắt đầu bị cuốn theo. Bắt đầu học cách bày tỏ thái độ. Lâu rồi, em đã quên cách bày tỏ thái độ của mình. Sâu thẳm trong em, một Huyền My khác. Em thấy. Em thấy em của những ngày còn 19, 20 tuổi. Em chưa phải là một bà già. Hai năm qua, Bình đã bảo bọc em quá. Và hơn cả, em đã tự triệt tiêu mình để tròn trịa trong cách sống. Vì sao nhỉ? Có phải vì em đã yêu Bình nên chấp nhận quên mình đi? Hay vì con người em dễ bị cuốn theo lối sống của người khác? Biết chết liền!

Bình đã bắt đầu ngạc nhiên với em. Ngạc nhiên quá chứ còn gì? Vì em đã tỏ thái độ của mình. Em đã từ chối đi chơi với Bình. Em muốn tìm lại một đam mê nào đó. Em muốn bứt ra khỏi khoảng lặng này. Em muốn làm một cái gì đó khác thay vì sống theo các lịch trình. Em bắt đầu xin đi học. Học nhảy cổ điển, học ghita, học thêm một khóa quản trị mạng. Đại loại là em muốn bước ra khỏi vòng tròn đã bao bọc em suốt hai năm nay. Bình đã nhăn mặt bảo em: Học làm gì cho mệt. Rồi em cũng có dùng vào việc gì đâu? Cưới nhau xong, bố sẽ xin cho em về bộ làm bàn giấy. Việc gì phải nghĩ cho đau đầu? Bình không phải nghĩ nhưng em phải nghĩ. Em cũng bắt đầu chịu khó giao tiếp với những khách hàng đến cửa hàng. Trò chuyện với họ nhều hơn. Cuộc sống đã bắt đầu rộng ra thêm chút ít. Em thấy mình nhìn ra xa hơn. Xa hơn một chút. Xa đến đâu nhỉ? Hình như đã đến chỗ anh rồi. Vì em thấy em cần anh biết bao. Em chờ đợi mỗi cuộc chat với anh buổi đêm. Chỉ để kể cho anh nghe hôm nay em có những điều gì mới mẻ. Và để nghe anh kể những điều anh khám phá được hôm nay. Nhưng anh vẫn cứ lôi Bình vào tất cả các câu chuyện của anh. Đến mức, có một lần, em sign out ngay lập tức khi em đã bảo với anh rằng " Tại sao anh cứ nói về Bình mãi vậy? Nếu anh còn nhắc đến Bình, em sẽ ngay lập tức sign out đấy". Và anh đã trả lời rằng:" Vì anh và Bình là bạn thân." Muốn sign out trên YM chỉ cần tổ hợp phím Ctrl + D nhưng muốn sign out ra khỏi tình cảm của em dành cho anh thì phải bấm tổ hợp phím nào? Biết chết liền!
Em đã hẹn gặp Bình. Em đã muốn kết thúc tình yêu này. Chỉ có thể như vậy cho dù là sau đó, anh cũng chẳng thể vượt qua được tình bạn thân mà đến với em. Nhưng em sign out ra khỏi tình yêu này trước hết cũng chính vì bản thân em đã. Vì em. Vì cô gái tên là Huyền My mà em đã đánh mất từ ngày yêu Bình. Rồi sau đó, ra sao thì ra. Em sợ những lập trình. Em không muốn vẽ sơ đồ đường đi của cuộc đời mình nữa. Bình đến đón em. Vẫn chẳng một chút khác đi. Bình vô tâm hay vì Bình chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ chia tay với em? Nên khi em nói, Bình ngạc nhiên lắm. Bình hỏi:" Tại sao? Anh đã làm gì không đúng ư?" Em chỉ lắc đầu. Em không phải là người phụ nữ thích hợp với Bình. Và nếu cứ kéo dài, rồi một ngày, em sẽ trở về đúng nghĩa là em. Giả sử khi ấy, em và Bình đã cưới rồi, em cũng quyết ly dị. Khi ấy thì mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn nhiều. Và sớm muộn gì em cũng sẽ vậy. Em không nói ra là do anh đã đánh thức em dậy vì anh hay bất cứ ai khác cũng vậy. Bản năng của em, con người thực sự của em sẽ thức dậy bất cứ lúc nào. Và cuối cùng, Bình vẫn là Bình. Gục gắc đầu, Bình bảo: " Tùy em!" Ngày xưa, em cực ghét cái từ " Tùy" này. Và bây giờ, em chỉ còn biết cười buồn. Em cố vui vẻ bảo với Bình:" Chúng ta vẫn cứ là bạn, đúng không nào?" Bình gục gặc đầu đáp:" Ừ, tùy em!" Đêm ấy, em lên YM sớm hơn anh. Em để một cái offline cho anh. Nội dung chỉ là:" Biết chết liền, nhưng em thích anh!". Rồi ra sao thì ra. Em kệ! Em muốn chờ đợi những bất ngờ từ phía anh. Tại sao không? Em đã vượt qua được mình, còn anh? Đừng có nói là " biết chết liền" nhé! Biết chết liền, hehe...


Friday, September 01, 2006

1 nỗi ðau

Nó thích mýa.Cứ mỗi lần mýa rõi,nýớc mắt nó lại rõi.Nhýng chỉ tiếc 1 ðiều rằng nýớc mắt nó không thể khô khi cõn mýa dập tắt,nó vẫn rõi.

Hôm ðó là 1 ngày hè dễ chịu,ðủ ðể 1 cõn mýa ập tới và mang những kỉ niệm về với nó.Ngồi nhìn ra ngoài,nó nhớ về anh.Một ngýời yêu thýõng nó thật nhiều,một ngýời sẵn sàng cả tính mạng ðể mang niềm vui lại cho nó.Nhýng,anh không thể mang lại cho nó những ðiều týởng chừng nhý giản dị nhất mà những ai yêu nhau cũng có thể cho nhau : một cái ôm thật ấm và một bờ vai những khi nó buồn ðể tựa lên.Nó vẫn thýờng gặp anh ðấy chứ,hằng ngày là khác.Nhýng chỉ là trong giấc mõ!Anh và nó quá xa nhau.Chỉ có bóng ðêm,những cõn mộng mới cho nó gặp ðýợc anh.Tuy mờ ảo nhýng cũng làm cho nó nguôi ngoai phần nào.Nhýng,thời gian và khoảng cách ðã làm tình cảm của nó dành cho anh không ðýợc trọn vẹn nhý trýớc.Vì nó ðã có một ngýời con trai khác ,gần với nó hõn nhýng không chắc rằng thýõng nó nhiều hõn anh.Nó cảm thấy hạnh phúc khi vừa rời khỏi những cuộc vui cùng ngýời bạn trai mới thì lại ðýợc nói chuyện với anh và ngýợc lại.Nó luôn mỉm cýời tự mãn! Nhýng cho ðến 1 ngày

_"Mình chia tay em nha".Giọng anh nghẹn ngào nhý phải ðánh vần từng chữ

_"Anh nói gì vậy hả?Anh hết thýõng em rồi hả?".Nó bàng hoàng và ứõc gì anh chỉ nói ðùa mặc dù trò ðùa ðó không hề làm nó vui

Anh im lặng,sự im lặng ðáng sợ ðó làm nó bật khóc.Nó không thể diễn tả ðýợc suy nghĩ lúc ðó.Thật nhói và thật hụt hẫng nhý sắp mất ði 1 thứ gì ðó rất quí,rất thân quen trong khi hàng ngày nó không thèm nghía tới dù chỉ 1 cái liếc nhẹ.Nó ðã thật sự mất anh.

Sau chuyện ðó xảy ra,những khi ði chõi cùng ngýời bạn trai mới,nó cứ tỏ ra bùôn bã,mệt mỏi.Và kết quả cho những cuộc cãi vã là ngýời bạn trai mới cũng bỏ nó mà ra ði.Sụp ðổ!

Nó dýờng nhý không sống nổi.Vậy nó buồn là vì ai?Tại sao anh lại nói ra câu chia tay dễ dàng ðến thế trong khi anh là ngýời cần nó?

Nó buồn không vì ai cả!Chỉ là nó bừng tỉnh trong 1 cõn mê,trong sự tham vọng hão và sự lừa dối tình yêu.Anh nói ra câu chia tay,vì anh biết ðã có ngýời ðể nó yêu thýõng và mang lại niềm vui cho nó và anh không muốn nó phải chờ ðợi anh.

Cuối cùng,chính niềm vui mà nó tạo ra lại mang về cho nó 1 nỗi ðau khi không biết trân trọng những gì mà nó ðang có.


Wednesday, August 30, 2006

Nổi Ðau Ðầu Ðời
- Vốn là một cô bé tinh nghịch, hiếu ðộng, lại xinh xắn, dễ ýa nên từ lâu, tôi ðã lọt vào mắt xanh của không ít ngýời bạn trai. Tính tình tôi cởi mở nên tôi giao lýu với khá nhiều bạn bè. Tình cờ , tôi gặp anh- một chàng trai thông minh với mái tóc bồng bềnh mà theo tôi: nó thật ấn týợng. Chúng tôi chõi với nhau, thân thiết, gắn bó. Thời gian cứ lặng lẽ trôi mà ðối với tôi, ðó là một quãng thời gian ðẹp ðẽ, thõ mộng nhất của một cô bé với những rung ðộng ðầu ðời.
    - Nhýng rồi, một ngày kia, cái tuổi thõ êm ðềm của tôi ðã có một sự biến ðộng dữ dội. Anh theo gia ðình sang Úc lập nghiệp. Tôi bàng hoàng khi nghĩ ðến giờ phút chia tay. Và ðối với tôi, ðó chỉ nhý là một giấc mộng, ðúng hõn, một cõn ác mộng. Có một ðiều làm cho tôi ðau khổ hõn thế nữa.     - Tôi biết, tôi ðã mang trong mình một hình hài bé nhỏ, một sinh mệnh thiêng liêng mà chúa trời ðã gửi tặng cho những tháng ngày êm ðẹp của tôi. Anh ði. Tôi nhý bừng tỉnh. Tuổi 15! Vâng ! Cái tuổi ngọt ngào, thõ ngây, trong trắng và tròn vành vạnh nhý vầng trãng sáng lung linh giữa bầu trời mênh mông, rộng lớn. Những ngày tháng sau ðó của tôi là những ngày mà tôi sống trong nỗi lo lắng, sợ hãi. Mẹ biết…mẹ không cho phép tôi giữ ðứa trẻ và bắt tôi phải ruồng bỏ ðứa trẻ khỏi thế gian này. Tôi khóc lóc van xin mẹ…Trời õi ! Tôi không thể bỏ ðứa con ðầu ðời của tôi ðýợc. Lýõng tâm không cho phép tôi làm nhý thế. Nhýng… tất cả những giọt nýớc mắt của tôi ðều trở nên vô nghĩa trýớc sự dứt khoát và cýõng nghị của mẹ - ngýời phụ nữ dày dạn kinh nghiệm của trýờng ðời. Thế là hết…những ngáy tháng còn lại là những chuỗi ngày dài ðau ðớn với bao nỗi dằn vặt, xót xa trong tôi.
    - Tôi sống nhý cái bóng.
    -Ôi ! Ðứa con ðầu ðời bé bỏng của tôi !Trời õi !… 
   - Con õi ! …
    - Mẹ mất con rồi !Con õi !…Con !…
    - Tất cả ðối với tôi lúc ấy là một nỗi ðau ðớn, tuyệt vọng, xót xa. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh ðứa con bé bỏng, vô tội ấy lại hiện lên trong tâm tý tôi. Tôi ðuổi theo…Tôi kiệt sức…Bao ðêm vẫn cứ thế trôi qua. Cái không gian vắng vẻ, lặng ngắt của màn ðêm làm tôi khiếp ðảm. Tôi sợ hãi. Hình ảnh ðứa con luôn là nỗi ám ảnh trong tâm trí tôi.
Mẹ - ngýời ðã thấu hiểu tất cả những nỗi ðau của tôi. Bởi, mẹ cũng ðã có một thời con gái, từng trải qua cái tuổi mõ mộng, dại khờ. Mẹ ðã an ủi, ðộng viên tôi, nâng býớc tôi lên, kéo cái thể xác của tôi ra khỏi vũng bùn ðen tối mà tôi týởng chừng không có có lối thoát. Tôi týởng nhý mình sẽ ðầu hàng, sẽ kiệt sức, sẽ gục ngã. Nhýng- chính cái lúc tôi thấy mình kiệt sức lại là lúc tôi hiểu cuộc ðời này ðẹp ðẽ biết nhýờng nào. Tôi cố hết sức -cái sức lực ðã quá tàn tạ và mong manh ðể mà giãy giụa, thoát ra khỏi vũng bùn ðen tối ðang cố nhấn chìm tôi xuống. Và- nghị lực sống ðã giúp tôi chiến thắng. 
 
   - Tôi hiểu rằng: Tôi chýa mất hết niềm tin. Một con ðýờng dài vẫn ðang chờ tôi ở phía trýớc. Thýợng ðế ðã sinh ra con ngýời và mỗi con ngýời ðýợc sinh ra là ðể lại một dấu ấn ðẹp cho cuộc ðời chứ không phải ðể tan biến vào cát bụi.


Thursday, July 06, 2006

Nhý là tinh` yêu

Hình nhý trong trái tim anh có một tinh` cảm mới mẻ, nguyên lành và tinh khôi ðang nảy mầm.

 

Ðôi khi, Týờng thấy ngột ngạt kinh khủng. Và chênh vênh... Rất nhiều lúc, Týờng tự hỏi không biết mình ðang ði tim` ðiều gì mà cứ quẩn quanh mệt nhoài thế này.

Bạn bè nhìn thấy ở anh sự thành ðạt, cuộc sống tự-do-có-khuôn-phép mà bố mẹ rất tôn trọng. Hai mýõi lãm tuổi, liệu nhý thế có là ðủ ðầy?

Sau khi chia tay Quyên, anh cũng chẳng còn thói quen ra ngoài tối thứ bảy. Vẫn biết chẳng có gì vinh~ viễn, nỗi buồn rồi cũng qua, vết thýõng rồi cũng lành. Nhýng nỗi thất vọng ám ảnh không thôi khiến anh quên mất mình còn một chặng ðýờng dài phía trýớc...

Lúc chia tay. Quyên chỉ nói một câu mà ðủ sức dứt anh ra khỏi quãng thời gian ba nãm yêu nhau: “Tinh` yêu mà! Em thật sự không giải thích ðýợc. Anh ấy có thể không tốt bằng anh. Nhýng chắc chắn em biết rằng ðó không phải là một cõn say nắng...''.

Anh ngồi chết lặng nhin` cô. Lúc ấy, dýờng nhý cô không còn là cô gái bé nhỏ, yếu ðuối nữa. Cô vụt trở nên khác hẳn, mạnh mẽ và quyết liệt nhý thể ðang cố gắng bảo vệ cho ngýời thứ ba kia.

Ðó mới là ðiều làm anh ðau ðớn. Anh ðể cô ra ði, thật nhẹ nhàng...

Týờng trở nên thờ õ với chuyện hẹn hò. Hay nói ðúng hõn là anh thấy mệt mỏi. Thật sự, anh vẫn chýa thôi nhớ ðến Quyên... Anh cố gắng thu xếp lại mọi thứ có thể gợi nhớ ðến cô, cất chúng vào một góc.

Một ngày mùa thu hanh hao. Gió nhẹ, nắng diu. Dýờng nhý ngýời ði trên phố cũng chậm hõn mọi ngày. Không có những gắng gỏi, chen lấn. Không có những cau có, bực dọc...

Hết giờ làm, bỗng nhiên Týờng muốn lòng vòng ðâu ðó một chút. Về nhà giờ này cũng chẳng làm ðýợc gì, mà trời thi` ðang ðẹp... Lýớt xe qua một trạm xe buýt, bỗng có ðiều gì ðó khiến anh phải ngoái ðầu nhin` lại.

Phia' kia là Quyên. Là Quyên với cái dáng bé nhỏ ðã bao lần khiến anh chỉ muốn ôm vào lòng. Quyên, vai ðeo ba lô, ðứng tựa gốc cây. Hai tay ðút vào túi áo khoác. Mắt nhìn xuống mũi giày ðang di di trên ðất. Rõ ràng là dáng ðứng của Quyên mỗi khi chờ anh trýớc cổng trýờng.

Týờng khựng lại một vài giây rồi quyết ðịnh vòng xe lại. Anh khẽ gọi: "Quyên!''. Cô gái ngýớc lên, miệng còn lẩm nhẩm hát theo chiếc iPod ðeo trýớc ngực. Sau cặp kính cận là ðôi mắt trong veo. Gỡ chiếc tai nghe, cô nhoẻn miệng cýời:

- Gi` vậy anh?

Một tích tắc, máu trong ngýời Týờng nhý ðông cứng lại. Rồi cảm giác thất vọng xâm chiếm lấy anh. Không phải Quyên. Cô gái này nhin` trẻ con hõn nhiều. Nhýng vầng trán với những sợi tóc tõ mảnh dẻ lòa xòa, cả dáng ðứng di di mũi giày xuống ðất, giống Quyên vô cùng.

Nén tiếng thở dài, anh lắc ðầu:

- Xin lỗi, anh nhầm!

Ðýa tay vén ðám tóc tõ, cô gái mỉm cýời:

- Không sao ðâu ạ, chuyện thýờng ấy mà!

Bỗng nhiên Týờng thấy rã rời, hứng thú ði dạo tiêu tan ðâu hết. Lúc này anh mới chợt nhớ ra, Quyên không bao giờ ði xe buýt. Cô rất sợ "mùi xe buýt". Anh không nghĩ rằng Quyên còn trong anh nhiều ðến vậy. Týờng về thẳng nhà trong sự mệt mỏi, chán chýờng.

Hôm nay, phòng Týờng nhận một sinh viên thực tập. Anh ðýợc giao nhiệm vụ hýớng dẫn. Vậy mà trận bóng ðá nửa ðêm làm anh ðến muộn.

Týờng ào vào phòng, miệng rối rít xin lỗi. Chị trýởng phòng ðã quen với cảnh làm việc a-ma-tõ của ðám trai trẻ. Lýờm Týờng, chị chỉ tay về phía bàn anh:

- Ra mắt “nhân viên mới” nhé! Ðây là ngýời ðẹp trai nhất phòng chúng ta ðấy!

Ngay tức thì, ðám con trai trong phòng nhao nhao lên. Týờng cýời xòa rồi ðýa mắt về bàn minh`.

“Nhân viên mới” cũng kip ðứng dậy. Ngỡ ngàng, Týờng nhận ra cô gái ở trạm xe buýt hôm trýớc. Cô chẳng có vẻ gi` là nhận ra anh. Chị trýởng phòng vỗ vỗ vai Týờng:

- Làm gì ngẩn ra thế? Chi "bàn giao" cô ấy cho em ðấy nhé. Hýớng dẫn cho tốt ðấy!

Hõi bất ngờ và bối rối, Týờng gật ðầu chào. Cô gái ðẩy gọng kính, nhoẻn cýời rất tự tin:

- Em tên Khanh!

Khanh thông minh. Làm việc với cô, Týờng thấy rất thoải mái. Anh thật sự ngạc nhiên bởi những ý týởng trẻ trung của cô.

Trong tay Khanh, những bản decor, bố cục xõ cứng trở nên linh hoạt, ðầy phá cách. Nhin` cách Khanh làm việc, Týờng quên mất là minh` ðang hýớng dẫn. Anh nhận ra từ lâu, minh` ðã bỏ quên sự sáng tạo.

Khanh cý xử rất dễ thýõng. Cô luôn quan tâm ðến mọi ngýời theo cách riêng của mình.

Với Týờng, sự quan tâm có vẻ ðặc biệt hõn ðôi chút. Có lẽ vi` hai anh em có nhiều dịp tiếp xúc với nhau hõn.

Thỉnh thoảng, Khanh dúi vào tay anh những viên kẹo trái cây trong trong, nhiều màu sắc, thõm lừng. Theo thói quen, anh nhận rồi ðút luôn vào túi áo, túi quần.

Nhiều khi nhớ ra, viên kẹo ðã chảy nýớc hoặc chiếc quần ðã nằm trong máy giặt. Ðôi khi, Khanh thắc mắc:

- Anh không thích kẹo?

Anh cýời xòa:

- Thích, nhýng ðang làm việc, lúc nào rỗi, anh sẽ ãn.

Thế là Khanh quên ngay, lại cắm cúi làm việc. Lần sau, cô lại tiếp tục dúi vào tay anh những viên kẹo trong trong, thõm lừng...

Chỉ còn một tuần nữa là Khanh kết thúc ðợt thực tập. Chiều mýa, cô ngập ngừng hỏi:

- Anh cho em ði nhờ một ðoạn nhé! Trời mýa to quá, ra ðến trạm xe buýt thì ýớt mất...

Khanh có thói quen ði xe buýt, vi` “không bao giờ có cảm giác một mình”, có lần cô giải thích với Týờng nhý thế.

Týờng bật cýời trýớc vẻ nghiêm trọng của Khanh:

- Trời õi! Anh chở em vô tận nhà cũng ðýợc, có sao ðâu mà...

Khanh nhoẻn cýời ngýợng nghịu:

- Em cứ sợ anh bận...

Khanh ngồi sau xe, xuýt xoa vì lạnh. Týờng bật cýời, khẽ nhắc:

- Ngồi cẩn thận, kẻo ýớt ðấy, nhóc!

Khanh rủ rê:

- Ði uống cà-phê? Em biết một quán hay lắm.

Khanh ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế ðệm dày ở quán, liến thoáng nhý cô học trò cấp ba.

Týờng thấy ngạt thở. Khanh không biết rằng ðây là nõi ngày trýớc anh và Quyên thýờng ngồi. Và cái vẻ bé nhỏ của Khanh lúc này giống Quyên ðến nao lòng.

Týờng lặng im. Khanh hỏi ðiều gì ðó loáng thoáng bên tai.

- Sao, em bảo gì?

Khanh ngạc nhiên:

- Anh sao thế? Có gì không ổn à?

- Không có gi`! Mà em vừa hỏi gi` cõ?

- À em bảo là hôm nay thứ bảy, anh có phải về sớm không?

Týờng nhýớn mắt:

- Ðể làm gi`?

Khanh nghiêng ðầu, nhìn anh lạ lẫm:

- Anh không ði chõi với chị ấy à?

Một khoảng tối vụt nhanh qua mắt, Týờng lắc ðầu. Khanh hõi khựng lại, không hỏi gì nữa, cắm cúi khuấy khuấy, gõ gõ tách cà phê.

Ngồi một lúc thấy có vẻ gýợng gạo, anh ðề nghị:

- Minh` về nhé!

Khanh gật ðầu, vẻ mặt không còn vui nhý lúc chiều. Bỗng nhiên, Týờng thấy có lỗi, gýợng cýời:

- Hay là anh em mình ði ãn thứ gì ðó ði!

Cô lắc lắc mái tóc nâu:

- Em muốn về nhà.

Anh thả Khanh xuống ðầu con dốc. Rồi nhý có ðiều gi` ðó khiến anh phải nán lại nhi`n cô. Hai tay ðút vào túi áo khoác, cô chầm chậm ði xuống con dốc nhỏ. Hôm ðó, anh về nhà rất muộn...

Vắng Khanh, cả phòng trầm hẳn. Chẳng còn giọng nói trong trẻo, cái dáng mảnh khảnh nhanh nhẹn. Ai cũng buột miệng: “Nhớ Khanh quá!".

Chị trýởng phòng trêu:

- Týờng nhớ cô bé ấy nhất ðấy nhỉ?

Anh mỉm cýời, lại cắm cúi với bản vẽ. Không có Khanh, anh thấy mình bận rộn, phải làm công việc nhiều hõn. Ðôi lúc ngừng tay, anh cảm thấy thiếu thiếu, trống trải...

Mở ngãn kéo tìm cây bút dạ, tìm mãi không thấy, bực mình. anh kéo luôn ngãn tủ ra ngoài.

Thật bất ngờ, sâu trong góc ngãn là một lọ thủy tinh chứa ðầy những viên kẹo trong trong, nhiều màu sắc, thõm lừng...

Anh mỉm cýời, rồi rất tự nhiên, bóc luôn một viên, cho vào miệng. Một mảnh giấy từ vỏ bọc viên kẹo rõi ra: ''Cuộc sống là một bức tranh muôn màu. Hãy chấp nhận và yêu tất cả những mảng màu minh` có, anh ạ''.

Tò mò xen lẫn thích thú quên mất việc anh tim` cây bút dạ, anh bóc tiếp viên thứ hai, thứ ba, thứ tý. Mỗi viên là một câu chúc rất ngộ.

Cuối cùng anh quyết ðịnh ðóng nắp hộp lại, cất vào chỗ cũ.

Và cứ thế, thành một thói quen. Mỗi sáng ngồi vào bàn, việc ðầu tiên anh làm là nhón lấy một viên kẹo, chờ ðợi một lời chúc ngộ nghĩnh.

Những chiếc kẹo või dần, või dần trong lọ thủy tinh. Ðến khi chỉ còn lại vài ba chiếc thì Khanh trở lại.

Anh không gặp ðýợc cô. Chỉ nghe nói là cô ði ðâu ngang qua ðây, thấy nhớ mọi ngýời nên ghé vào thãm rồi ði ngay.

Lúc ðó, anh sang phòng kế hoạch chýa về.

Không nghe thấy Khanh hỏi gì về anh, mà anh cũng không tiện hỏi ai, nên thôi. Về bàn làm việc lật giở từng tập tài liệu, bản vẽ, kể cả mở chiếc lọ thủy tinh, Týờng thấy cũng chỉ còn ðúng nãm viên kẹo.

Không thấy Khanh ðể lại gi` cho anh, một mảnh giấy với vài dòng thãm hỏi chẳng hạn... Có gi` ðó gần giống với sự thất vọng lẫn bực bội vô lý xuất hiện trong lòng.

Hình nhý cả ngày hôm ðó anh làm việc nhiều hõn, ðể xua ði những cảm giác kỳ lạ...

Cõn mýa chiều ập tới, mọi ngýời ngồi trêu chọc nhau. Anh bỗng nhớ ðến giọng ngập ngùng khe khẽ của Khanh hôm nào: “Anh cho em ði nhờ một ðoạn nhé...”.

Anh nhớ cái vẻ trẻ con của cô lúc ngồi sau xe, xuýt xoa vi` lạnh. Cũng lâu lắm rồi mới có một cô gái ngồi sau lýng anh nhý thế...

Anh thảng thốt nhận ra mình ðang nhớ Khanh. Nhýng không hiểu sao có gì ðó ngãn lại, tựa nhý chính anh không dám tin vào cảm giác của mình.

Ðôi khi, cảm giác chỉ là cảm giác. Mà anh thì cần nhiều hõn thế. Anh cần một niềm tin...

Týờng không biết mình ðã nói gi` với Khanh dýới tán lá xanh của cây sấu già ðầu con dốc nhỏ. Anh chỉ biết mi`nh ðã ðứng chờ Khanh từ lâu lắm rồi. Có lần, anh chỉ kịp nhin` thấy cái dáng mảnh khảnh của Khanh býớc xuống xe buýt phía bên kia ðýờng.

Cũng có lần, anh ðứng nhin` theo chân cô nghịch ngợm, vừa ði vừa nhảy lên ðể chạm vào những chiếc lá.

Nhiều lúc, anh cố ghim` minh`, không bật gọi tên Khanh. Ðó là khi anh nhi`n thấy cô ðõn ðộc, lặng lẽ ngồi phịch xuống dýới chiếc cổng màu xanh, rũ ðầy những chùm hoa cát ðằng.

Chờ ðợi, chẳng biết ðể làm gi`, hay chỉ ðể cho mi`nh một cõ hội...

Cho ðến khi Khanh ngýớc ðôi mắt ýớt nhìn Týờng, thi` thầm: "Em biết thế nào anh cũng ðến mà!'', trong anh vỡ òa...

Hi`nh nhý có ðiều gì ðó mới mẻ ðang nảy mầm ðâu ðây thật nguyên lành tinh khôi...

Hi`nh nhý tay Khanh ðang nằm gọn trong bàn tay ấm áp của anh.

Hi`nh nhý... ðó là tinh` yêu. Mà không, anh biết chắc chắn, ðó chinh' là tinh` yêu...



Next 5 >>

background-color: #000000;

<bgsound src="http://user.chol.com/~lilac3373/wma/Yiruma-Kiss_The_Rain.wma" loop="infinite">